Đi tìm ý nghĩa cuộc sống

2D Universe

Với công nghệ tại thời điểm hiện tại thì một lập trình viên có thể tự tạo ra cho mình một vũ trụ 2D giả lập thế giới của chúng ta trên một chiếc máy tính cấu hình cao một cách đơn giản thế này:

  • Mang những hằng số, công thức, định luật toán học, vật lý, hóa học… cơ bản của không gian 2 chiều áp dụng vào (vận tốc, gia tốc, trọng lực…)
  • Đặt ra quy luật vũ trụ 2D này sau khi chạy hàm khởi tạo thì sẽ chạy một vòng lặp vô tận là phình to ra đến một mức độ nào đó rồi lại thu nhỏ lại rồi lại phình to ra…
  • Vũ trụ này tất nhiên không có giới hạn. Nếu bạn đi trên 1 vòng tròn thì tất nhiên là bạn sẽ đi mãi không bao giờ có điểm kết thúc

Rồi, giờ bắt đầu chạy chương trình. BOOM => Vũ trụ 2D sinh ra, bạn có thể ngồi xem nó tạo ra các vật chất, tạo ra ánh sáng, các hành tinh, rồi các hành tinh vận động thế nào… đủ thể loại luôn. Bạn có thể chứng kiến cái vũ trụ ấy sinh ra rồi chết đi rồi lại sinh ra bao nhiêu lần tùy ý. Chưa kể bạn còn có thể tạm dừng, tua nhanh, quay ngược lại thời gian hoặc nhảy tới 1 thời gian bất kỳ của vũ trụ ấy. Ví dụ nhập số 1 tỷ tỷ năm sau vào config thế là bụp! toàn bộ những gì sẽ xảy ra đúng 1 tỷ tỷ năm sau hiện ra trên màn hình luôn. Vì tất cả chỉ là công thức thôi mà.

Bạn thấy mình chính là GOD của vũ trụ 2D bạn tạo ra rồi còn gì.

Thế rồi bạn muốn cái vũ trụ ấy nó sống động hơn tí nữa, nó phản ánh thêm 1 chút của cái vũ trụ 3D mà bạn đang sống, bạn thả 1 biến ADN vào vũ trụ rồi lại tiếp tục vòng lặp.

Qua vài phút tua nhanh, vũ trụ của bạn lại trải qua hàng tỷ tỷ năm giả lập, cũng có thể qua vài lần chết đi rồi sống lại nữa, kiểu gì thì từ cái biến ADN bạn thả vào cũng xuất hiện sinh vật sống 2D trên một vài hành tinh 2D nào đó phù hợp. Tất nhiên là bạn biết hết, vì bạn đặt cờ debug theo dõi mà.

Rồi trong cái đám sinh vật 2D ở rất nhiều hành tinh 2D đó sẽ tiến hóa (có hàm luôn, kiểu như AI tự training ấy), tiến hóa đến mức độ tự nhận thức được, mỗi sinh vật 1 hành động khác nhau.

Vậy là bạn đã tạo ra được vũ trụ giả lập 2D từ vũ trụ 3D của bạn cho đến chính xác thời gian này – thế kỷ 21 – rồi đấy. Các sinh vật thông minh ấy chẳng phải được sinh ra từ chính hình mẫu của bạn ư? Rồi chúng có biết xây nhà, biết khám phá vũ trụ 2D của chúng không? Cứ tua nhanh đi kiểu gì cũng đến lúc đấy thôi.

Vấn đề là, đứng dưới góc độ của bạn, là GOD của vũ trụ 2D ấy, bạn nhìn thấy như sau:

  • Từ những nguyên liệu đầu tiên (quy luật, hàm, tham số, hằng số…) bạn tạo ra được các loài biết tự suy nghĩ, bạn có thấy phấn khích không. Không, loài biết suy nghĩ ấy thực ra cũng chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên xảy ra có giá trị giống như các sự kiện ngẫu nhiên khác mà thôi. Loài đấy thì cũng giống như loài virus, các nguyên tố, các hành tinh… Ta chỉ quan tâm tới tổng quan. Cả vũ trụ 2D mới là cái vũ đại, những thứ lặt nhặt tạo nên nó là tất nhiên, bao gồm cả loài có trí khôn 2D
  • Rồi loài đấy tiến hóa, đa dạng hơn trong suy nghĩ, hành động, biết yêu thương, biết hận thù, biết sử dụng công cụ, phát minh ra vũ khí rồi tự oánh giết nhau ì xèo, phá hoại môi trường, rồi nhiễm bệnh, khổ đau, than khóc. Nhận thức mơ hồ rằng có GOD, cầu khấn GOD… bạn có quan tâm không? Ồ, không đâu, vì cái giai đoạn ấy nó diễn ra nhanh đến nỗi bạn còn chẳng kịp để ý. Lịch sử loài người chỉ mới như chớp mắt so với vũ trụ thôi. Giả sử là bạn có để ý đi, thì bạn nghĩ gì khi chứng kiến nỗi đau của loài người 2D ấy: “Thật là thú vị, mình cứ để yên coi chuyện gì xảy ra tiếp, đằng nào thì vũ trụ này cũng sẽ lại chết đi rồi tái sinh thôi mà. Chưa kể ta còn có hàng tỷ loài khác ở các hành tinh có sự sống khác”. Đấy, sinh mệnh của từng con người hay toàn bộ loài người 2D đối với bạn chả có ý nghĩa gì luôn chứ đừng nói tới suy nghĩ tụi nó.

Cho tới thời điểm hiện tại (năm 2021), bạn chưa biết rồi loài người của bạn trong thế giới 3D sẽ tiến hóa và đi đến đâu, bạn giả định cái thế giới 2D của bạn sẽ có thể làm ví dụ tiêu biểu tham chiếu tới thế giới thực nên bạn tua thời gian tiếp coi cái loài người 2D ấy có thể làm những gì.

Nếu chúng nó không tự tiêu diệt lẫn nhau hoặc bị loài virus tiến hóa giết chết sạch thì có tỷ lệ khác là bọn nó sẽ quay ra tập hợp cùng nhau tập trung nghiên cứu, khám phá cái vũ trụ 2D của chính nó. Rồi nó nhận ra cái vũ trụ bọn nó đang sống là 2D, còn có cả chiều không gian khác là 3D nữa. Chúng không thể bước vào không gian 3D mà chỉ có thể tưởng tượng ra giống như các nhà khoa học hiện nay giả định có cả không gian 11 chiều vậy.

Chúng nghiên cứu cả về quy mô lẫn vĩ mô. Chúng đào sâu vào từng pixel, khám phá ra tất cả định luật, hằng số mà bạn đưa vào ban đầu, biết được bản chất của vũ trụ 2D, biết được thực ra mỗi pixel cấu thành ra chúng thực ra lại chỉ là 1 trạng thái bật (1) và tắt (0). Kỳ lạ nhỉ, chỉ bật và tắt làm sao tạo ra được màu sắc, làm sao tạo ra được cả suy nghĩ của chúng cơ chứ. Chúng nhận thức lờ mờ rằng có đa vũ trụ 2D, ngoài vũ trụ của chúng thì còn có vũ trụ khác nữa. Hẳn phải có đấng tạo hóa đâu đó tạo ra chúng.

Đi xa hơn nữa, chúng bắt đầu hiểu về 3D, chúng đã tạo ra được các hình mẫu 3D đầu tiên. Giống như ta vẽ cái hộp 3D trên 1 tờ giấy ấy. Lúc này bạn thấy quả thực là rất thú vị đây.

Xa xa hơn nữa, bọn chúng còn muốn bước vào thế giới của GOD. Bọn chúng tìm cách biến chính chúng từ 2D thành 3D, biến thế giới của chúng thành 3D!

Ồ, để làm điều đó thì không phải không khả thi. Chẳng phải các họa sĩ 3D hiện nay đều có khả năng dựng một mô hình 3D từ 1 hình vẽ 2D sao. Nhưng mà để làm được điều đó, các con giời 2D ạ, tụi bay phải biến đổi cả vũ trụ 2D đấy, chúng bay phải can thiệp cả vào mã nguồn (source code) mà tao viết từ đầu đấy.

Chẳng phải các loại virus máy tính hiện nay đều có khả năng đó ư? Làm được. Và thế là các con giời 2D tiến hóa tới mức thay đổi cả mã nguồn, convert cả vũ trụ và KABOOM => Chúng đều biến thành 3D hết. Giống như ta chơi game 3D thôi mà! ta nhìn thấy chúng vui sướng hân hoan khi đạt được thành tựu vĩ đại trong thế giới mới, ta thấy chúng thay vì di chuyển lên xuống trái phải thì có thể đi sâu vào trong hoặc tiến ra ngoài nữa (3D mà).

Bước vào thế giới 3D, chúng tưởng như chúng đã bước được vào thế giới của GOD, đúng rồi đấy, nhưng GOD đâu? phải gặp GOD hỏi cho ra nhẽ những đau khổ mà chúng tao đã phải trải qua biết bao nhiêu thế hệ mới được.

Nhưng không, nếu bạn không chat với tụi nó, bạn không bật CAM để tụi nó nhìn thấy thì tụi nó sẽ chẳng bao giờ tìm ra. Như đã nói ở trên, bạn sẽ không quan tâm tới nó. Nhưng nếu vũ trụ của bạn tạo ra là 2D, sau 1 thời gian chạy tự dưng nó biến thành 3D, có thể có vấn đề ở đâu đó. Nếu bạn không hài lòng, hẳn đó là do virus. OK, bật tiến trình diệt virus thôi. Còn nếu bạn là GOD tò mò, bạn sẽ xem tiếp virus sẽ làm được cái gì.

Biết đâu đấy mấy con giời lên được 3D rồi thì sẽ tiếp tục nghiên cứu tới 4D. Lúc này bạn sẽ thấy ôi thôi hỏng, hỏng hẳn rồi, thế này méo được, nhỡ may nó nghiên cứu ra cái vượt qua sự hiểu biết của mình thì làm sao kiểm soát được. Bạn sợ cái mình không biết, lúc này chỉ còn cách duy nhất => Rút phích cắm, hủy ổ cứng.

Vậy là hết, làm gì có cái gọi là linh hồn 2D, không còn chút gì còn lại của cái vũ trụ của bạn nữa.

Đến tầm này thì bạn hiểu ý nghĩa cuộc sống của bạn rồi chứ. Đừng trách ông GOD 4D ngoài kia, ông ấy ban cho bạn cuộc sống còn gì. Giờ thì hoặc bạn thử học lập trình và tập tành làm GOD 3D, khám phá cái mà GOD 4D đã tạo ra, hoặc bạn cứ ngồi đó than thở rồi cuối cùng là BỤP, chả còn cái gì!

KHÁI QUÁT ĐẠO PHẬT TRONG CÂU HỎI ĐẶT VẤN ĐỀ ĐƠN GIẢN: ĐỨC PHẬT CÓ… ĐI TIỂU KHÔNG?

Thuở nhỏ, khi tiếp xúc với những khái niệm rất cơ bản về tín ngưỡng tôn giáo thần linh lúc ban đầu, về Phật, về bàn thờ, về phim ảnh, chắc hẳn chúng ta ít nhiều tự nhận thấy rằng, Phật có gì đó là một sự khủng khiếp, quyền năng vô thượng. Đến cả Tôn Ngộ Không là anh hùng trong mắt những thế hệ 8x, 9x, đại náo từ long cung sâu dưới biển tới thiên đình vượt xa 99 tầng mây xanh, trừ gian diệt yêu quái, đủ phép thần biến hóa tuyệt đỉnh mà cả những gương mặt đại cao thủ nhất của thiên giới đều phải bó phép, mà Phật chỉ cần lật lòng bàn tay phát là úp gọn. Một mảnh bùa Phật dán lên là cả 500 năm vị Tề Thiên Đại Thánh uy chấn 1 thời kia chỉ có nằm ăn viên sắt và uống nước rỉ đồng mà sống qua ngày.

Continue reading KHÁI QUÁT ĐẠO PHẬT TRONG CÂU HỎI ĐẶT VẤN ĐỀ ĐƠN GIẢN: ĐỨC PHẬT CÓ… ĐI TIỂU KHÔNG?

Tại cha mẹ mà con trở nên như thế này!

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ – Đúng rồi, có làm cha làm mẹ rồi mới hiểu, con cái nằm trong vòng tay cha mẹ thì cha mẹ là người ảnh hưởng thế nào tới con cái. Con cái bất hiếu người ta hay trách con cái, nhưng thử ngẫm xem, con hư không phải tại cha mẹ không uốn nắn, không giáo dục thì tự nó hư à?

Lại nói: “Ấy là nhỏ thôi, chứ lớn rồi biết suy nghĩ phải biết phân biệt chứ?” – Lớn rồi biết suy nghĩ hay có suy nghĩ ra được hay không, cũng lại là do cha mẹ gieo mầm từ nhỏ mà nên?

Trách cha mẹ vậy thì chưa thỏa đáng lắm, nói rộng ra, việc cha mẹ không biết dạy giỗ con cái thực ra cũng lại là lỗi của… ông bà. Tại ông bà không dạy cha mẹ cách dạy con cái. Rồi mở rộng ra nữa là lỗi các cụ, lỗi của toàn gia đình, dòng tộc…

Trách vậy thì thành hòa cả làng mất rồi…

Thôi thì mọi sự tại tâm. Tâm ở đây là cái suy nghĩ, cái tư tưởng của mình. Muốn sống tốt theo ý mình thì phải do mình. Do mình làm nên, do suy nghĩ của mình mà ra, mình còn không điều khiển được chính mình thì chờ ai đó điều khiển hộ à? Kiểu như tôi muốn đùng 1 phát tự nhiên thành phật ấy. Phật cũng không độ nổi. Mọi sự là thứ đã qua, làm sao mà thay đổi được thứ đã xảy ra, cũng không thể uốn nắn người khác theo ý mình, chi bằng uốn nắn chính mình là được.

Mọi sự oán than, trách cứ, ghen ghét đều khiến mình không được yên, hãy ráng dẹp bỏ nó ra khỏi đầu, vượt qua nó để tiến tới phía trước, giáo dục thế hệ tương lai. Nếu thế hệ trước có sai xót, coi như nền tảng mình chưa hoàn toàn tốt, vậy thì tại sao chính mình không thiết lập nên cái nền tảng tốt đó cho thế hệ mai sau.

Hội chứng kẻ mạo danh (Imposter Syndrome)

Sự thành công trong công việc của bạn có làm bạn sợ không? Bạn có bao giờ muốn giơ tay lên và nói rằng, “Tôi cảm thấy như một kẻ gian lận?” Nếu bạn trả lời có cho cả hai câu hỏi này, bạn có thể đang bị hội chứng kẻ mạo danh (Imposter Syndrome). Hội chứng kẻ mạo danh là một trở ngại ảnh hưởng đến rất nhiều người thành công và sáng tạo – vì họ nghi ngờ khả năng của bản thân họ.

Nhưng hội chứng kẻ mạo danh không chỉ là vấn đề cá nhân. Nếu không giải quyết chúng thì sẽ gặp nhiều thiệt hại cho bản thân. Nó có thể khiến cho ai đó không thể hiện được hết khả năng của họ. Hội chứng kẻ mạo danh có thể cướp đi công việc của nhiều tài năng cần thiết, vì nó có thể khiến cho một người nào đó tránh xa khỏi việc ứng tuyển cho một vị trí đầy thách thức mà họ thực sự có đủ điều kiện và khả năng đảm nhận. Hội chứng kẻ mạo danh cũng có thể lấy đi sự tự tin của một người mà họ cần có để cảm thấy tốt về bản thân họ.

Trong bài viết này, chúng ta sẽ khám phá sâu hơn về hội chứng kẻ mạo danh. Tôi sẽ định nghĩa hội chứng kẻ mạo danh và giải thích cách nó ảnh hưởng như thế nào đến những người đang mắc phải hội chúng này. Và chỉ để chứng minh rằng bạn không phải là người duy nhất đôi khi cảm thấy như một kẻ gian lận, tôi sẽ chia sẻ lời trích dẫn từ tám người nổi tiếng và lãnh đạo thành công về hội chứng kẻ mạo danh. Cuối cùng, tôi sẽ chia sẻ bảy lời khuyên về cách chống lại hội chứng kẻ mạo danh trong cuộc sống của chính bạn.

Hội chứng kẻ mạo danh là gì?

Hội chứng kẻ mạo danh là một thuật ngữ được sử dụng để mô tả những cảm giác không thích hợp mà những người thành công thường có. Thuật ngữ này được tạo ra vào năm 1978 bởi hai nhà tâm lý học lâm sàng, Tiến sĩ Pauline Clance và Tiến sĩ Suzanne Imes, như một cách để mô tả sự quan sát của họ mà nhiều phụ nữ thành công mà họ nghiên cứu cảm thấy không xứng đáng với thành công của họ.

Mặc dù nó thường được gọi là “hội chứng”, nhưng hội chứng kẻ mạo danh thực sự không phải là một tình trạng bệnh lý. Nó thậm chí không phải là sự rối loạn tâm lý. Tuy nhiên, hội chứng kẻ mạo danh là rất thực tế và nếu bạn mắc phải hội chúng này, những ảnh hưởng của nó có thể khiến bạn không sử dụng được hết đầy đủ tiềm năng của mình và làm cho bạn không thể hưởng thụ những thành công mà bạn có. Hội chứng kẻ mạo danh đôi khi còn được gọi là hiện tượng kẻ mạo danh.

Hội chứng kẻ mạo danh sẽ cảm thấy như thế nào?

Hãy tưởng tượng rằng bạn vừa có một sự thăng tiến lớn trong công việc. Bạn đã làm việc chăm chỉ để có được vị trí đó, nhưng thay vì cảm thấy hài lòng với thành tích của bạn, bạn đang đầy sợ hãi. Mặc dù tất cả các đồng nghiệp của bạn đồng ý rằng bạn có đủ khả năng để thực hiện công việc đó, nhưng bạn sợ rằng bạn sẽ xấu hổ khi mọi người phát hiện ra rằng bạn thực sự không xứng đáng. Tệ hơn nữa, bạn sợ bạn sẽ mắc một sai lầm ngớ ngẩn và mọi người sẽ nhận ra bạn là một kẻ mạo danh. Đó là những gì mà hội chứng kẻ mạo danh thể hiện.

Có bao nhiêu người đang mắc phải hội chứng kẻ mạo danh?

Rất nhiều người đang mắc kẹt với nó. Trong khi các nghiên cứu khác nhau về chính xác có bao nhiêu người phải đối mặt với hiện tượng kẻ mạo danh, thì một số nghiên cứu ước tính rằng có 7 trên 10 người trong chúng ta sẽ gặp phải hội chứng kẻ mạo danh ít nhất một lần. Trong khi các nhà nghiên cứu ban đầu tin rằng nó là vấn đề của hầu hết phụ nữ, thì các nghiên cứu sau đó đã chỉ ra rằng hội chứng kẻ mạo danh không chỉ giới hạn ở phụ nữ.

Hiệu ứng Dunning Kruger “Biết càng nhiều thì biết càng ít”

Thật chẳng lạ gì khi chúng ta có những người bạn tự tin “quá đà” khi mới biết chút kiến thức hơn dân nghiệp dư. Vậy nguyên nhân do đâu? Một facebooker có tên Jul Tran đã lý giải vấn đề này khá logic trên trang cá nhân như sau:

Đầu tiên, họ chẳng biết gì cả, và hiển nhiên họ cũng tự hiểu rằng mình kém. Một người mới chơi poker thời gian đầu sẽ như vậy, rụt rè, vừa đánh vừa nhìn quanh để học hỏi, về nhà có khi còn bật youtube lên tìm xem Phil Ivey hoặc Tom Dwan chơi.

Được một thời gian, tiến bộ một chút, đạt được chút thành công, họ bỗng nghĩ họ cực kỳ giỏi. Đây là những người chơi poker từ 1 đến vài năm, ăn được nhiều tiền khi cash game với gà hoặc thắng được vài giải lớn, bắt đầu nhảy lên chơi high stakes, ngồi trên bàn thì bình phẩm chê bai cách chơi của người khác.

Họ cũng không đủ trình độ để nhận ra cái giỏi của những chuyên gia thực thụ, vì thế dạo quanh forum poker, ta thường bắt gặp những bình luận kiểu như “Thằng A mà cũng gọi là top pro? Tao ngồi chung bàn với nó rồi, đánh thường lắm”.

Người nghệ sĩ hàng đầu mới cẩm nhận rõ ràng được sự khác biệt giữa một chiếc đàn hàng chục nghìn USD và một chiếc guitar hàng chợ. Những bậc thầy ẩm thực mới thấy hết được độ tinh tế trong tô nước dùng của một hàng phở gia truyền.

Đồ thị thể hiện sự biến đổi trong độ tự tin của mỗi người

Đến một lúc nào đó, họ vượt qua “đỉnh của ngọn núi Vô Tri”, bắt đầu ngộ ra rằng, kiến thức thật mênh mông, còn quá nhiều điều ta không biết. Với những người chơi poker, đó thường là lúc họ bị downswing, không còn may mắn nữa, thua liên tục, bị hiện thực đập vào mặt, hoặc khi họ bắt đầu tiếp cận với các phương pháp, lối chơi hiện đại, khoa học.

Lúc này họ nhận ra mình nhỏ bé thế nào, và bắt đầu thấy ngợp, thấy tuyệt vọng, ở đáy của sự tự tin, phong độ của họ cũng sụt giảm vì họ trở lại với sự rụt rè, không dám bluff, không dám thin value bet.

“Ngày trước mới chơi thì đánh toàn thắng, giờ biết chơi rồi thì đánh toàn thua” là một câu than vãn quen thuộc. Rất nhiều người từ bỏ giấc mơ theo đuổi con đường chuyên nghiệp vào lúc này, bởi poker không phải cái nghề đơn giản nhẹ nhàng vừa chơi vừa vui vừa có tiền như ban đầu họ ngây thơ nghĩ, hóa ra nó cũng khó, cũng đòi hỏi bỏ trí tuệ công sức như bất cứ nghề nào khác.

Những người còn trụ lại được, sẽ từng bước bò dần lên trên triền đồi khai sáng. Từng bước, từng bước, càng học, họ càng ngộ ra một chút, hiểu thêm một chút, tự tin lên một chút. Rồi một ngày kia, có thể họ sẽ trở thành một chuyên gia thực sự.

Họ sẽ tự tin trở lại, nhưng sự tự tin của họ đến từ kiến thức của họ, do họ đã chiến đấu để giành được nó một cách xứng đáng, chứ không phải sự tự tin đến từ ngộ nhận.

Diễn biến tâm lý miêu tả ở trên được khoa học gọi là hiệu ứng Dunning Kruger, và nó tồn tại trong mọi lĩnh vực, không chỉ trong poker.

Những người biết một chút, giỏi hơn dân nghiệp dư chút xíu, chính là những người ảo tưởng nhất về bản thân, và rất dễ đưa mình vào hiểm nguy.

Người biết lái xe được tầm một năm là những người dễ gây tai nạn nhất. Mấy thanh niên mới học võ là những người hùng hổ nhất.

Người biết bơi tạm khá là những người dễ chết đuối nhất.

Những người đã bể bankroll, nợ nần rồi dần biến mất trong làng poker là những người từng rất nổi sau khi hit được vài tour lớn nọ kia cách đây vài năm, chứ không phải những người chơi gà gà thua suốt.

Hiệu ứng Dunning Kruger cũng phổ biến ở những chuyên gia mới nhảy sang một lĩnh vực tay trái khác.

Họ vốn là chuyên gia của lĩnh vực cũ, với vốn kiến thức, hiểu biết mà mình đã đúc kết được, đã chứng tỏ khả năng qua bao thử thách, nên họ rất tự tin.

Họ tưởng rằng, với lĩnh vực mới, họ cũng giỏi như vậy. Dân poker chuyên nghiệp rất thích nhảy vào forex, crypto, phái sinh, sẵn sàng đầu tư hàng chục ngàn USD dù chưa qua trường lớp nào.

Tổng thống Trump lão luyện kinh doanh, rất tin vào trực giác của mình đã được trui rèn qua hàng chục năm chinh chiến trên thương trường, nhưng tiếc rằng ông lại áp dụng mù quáng sự tự tin đó, trực giác đó vào lĩnh vực khoa học, y tế mà ông chỉ là tay mơ, thay vì lắng nghe chuyên gia, cố vấn.

Người nổi tiếng trên mạng, các hot blogger rất thích nêu quan điểm, bình luận của mình một cách chắc mẩm, cực đoan về những lĩnh vực có khi chả ăn nhập gì với chuyên môn của họ (chẳng hạn bầu cử tổng thống Mỹ).

Chú ý, đây không phải vấn đề của trí thông minh. Không phải người nào bị dính sai lầm này là ngu ngốc, còn người thông minh sẽ miễn nhiễm.

Hiệu ứng này phổ biến là do cấu tạo, cách nghĩ của não người, vốn chỉ thấy được những gì nó thấy trước mắt, chứ rất khó cảm được những gì nó không biết, nằm ngoài tri giác.

Bất cứ ai cũng có những lĩnh vực nằm ngoài chuyên môn của họ mà họ đang ảo tưởng, chẳng hạn tưởng rằng mình hát hay (thế nên mới có vấn nạn karaoke kẹo kéo), tưởng rằng mình xinh đẹp duyên dáng khéo nói chuyện (người người nhà nhà đổ đi làm live stream, làm youtuber). Và khó khăn nhất là bạn không thể thay đổi cách nghĩ của họ, dù bạn có cố dùng lập luận, logic, phản chứng chi tiết, xác đáng thế nào.

Đừng tranh cãi về poker với một người chưa từng nghe đến khái niệm equity, đừng cố thuyết phục một người rời bỏ mạng đa cấp Bitconnect nếu họ còn chẳng biết blockchain là gì. Cái quan trọng hơn với mỗi chúng ta là tự bảo vệ mình trước hiệu ứng Dunning Kruger. “Trước khi tìm cách tranh luận với một thằng ngu, hãy đảm bảo đối phương đang không làm điều tương tự”. Tập lắng nghe ý kiến trái chiều, những góc nhìn đối lập.

Trước khi đưa ra một luận điểm, hãy thử tự phản bác lại luận điểm đó hết sức có thể. Hãy dùng đến thống kê, dữ liệu, phần mềm để có được đánh giá khách quan nhất về khả năng thực sự của mình. Bất cứ khi nào bạn thấy mình suy nghĩ “hoàn toàn chắc chắn”, “tôi khẳng định”, “không nghi ngờ gì”, “tôi không thể sai”, đó là lúc bạn nên bắt đầu hoài nghi về chính mình.

Như vậy, có thể bạn và tôi:

– Ta vô thức không biết, những điều ta không biết

– Ta ý thức biết, ta không biết điều gì

– Ta ý thức biết, ta biết làm gì

– Ta vô thức biết, ta biết làm gì…và rồi lại vô thức không biết những điều ta không biết.

Liệu bạn có biết mình đang ở đâu trong quá trình học hỏi và đi đến thành công chưa?

Tháp nhu cầu Maslow

Tháp nhu cầu Maslow được ứng dụng rất nhiều trong các lĩnh vực của cuộc sống. Hiểu rõ được năm thứ bậc của Tháp nhu cầu Maslow sẽ giúp ích rất nhiều cho mỗi cá nhân cũng như các doanh nghiệp.

Để hiểu rõ hơn về Tháp nhu cầu Maslow cũng như những ứng dụng của nó, hãy cùng tìm hiểu xem Tháp nhu cầu Maslow là gì?

Năm 1943, nhà tâm lý học nhân văn Abraham Maslow đã đưa ra Tháp nhu cầu Maslow hay Maslow’s hierarchy of needs. Đây được xem là một trong các lý thuyết quan trọng nhất trong ngành quản trị kinh doanh. Lý thuyết này sau khi đưa ra đã gây nên sức ảnh hưởng vô cùng lớn bởi những ứng dụng tuyệt vời của nó trên mọi lĩnh vực. Đầu tiên phải kể đến là quản trị nhân sự, đào tạo hay quản trị marketing… Tháp nhu cầu Maslow còn được sử dụng để giải thích một vài hiện tượng trong cuộc sống.

Ý tưởng tháp nhu cầu của Maslow:

Maslow cho rằng, nhu cầu của con người được chia theo các cấp bậc khác nhau từ nhu cầu cơ bản ( ở tầng dưới cùng) cho đến các nhu cầu cao hơn ở các cấp bậc cao hơn được xếp các tầng phía trên. Các nhu cầu cơ bản sẽ được ưu tiên hơn bao gồm ăn uống, ngủ nghỉ, sinh lý,.. vì nó gần như là không thể thiếu. Sau đó mới đến các nhu cầu cấp cao hơn như sự an toàn, kết nối hay ở những bậc cao hơn là được tôn trọng, được thể hiện bản thân.

5 cấp bậc của Tháp nhu cầu Maslow:

Tầng 1: Nhu cầu cơ bản (basic needs)

Nhu cầu cơ bản như ăn, uống, ngủ, nghỉ ngơi, tình dục…là những nhu cầu mạnh mẽ nhất và không thể thiếu được của con người. Nó được xếp ở dưới cùng của Tháp nhu cầu Maslow. Nếu thiếu đi những nhu cầu cơ bản này thì chúng ta không thể tồn tại được, và những nhu cầu cao hơn cũng không thể xuất hiện.

Tầng 2: Nhu cầu về an toàn – được bảo vệ (safety needs)

Tầng thứ hai của Tháp nhu cầu Maslow là sự an toàn. Đó là việc bạn không chỉ ăn thôi chưa đủ, mà còn phải là ăn những thức ăn sạch, hít thở trong bầu không khí trong lành, được sống trong môi trường đảm bảo trật tự an ninh.

Tầng 3: Nhu cầu về xã hội – kết nối (social needs)

Sau nhu cầu được bảo vệ là nhu cầu kết nối với xã hội. Ở tầng thứ ba này, thể hiện mỗi người đều mong muốn được gắn bó với một tổ chức hay một nơi nào đó, và muốn được yêu thương. Vì vậy, chúng ta luôn muốn có những mối quan hệ như bạn bè, đồng nghiệp, gia đình, các câu lạc bộ đội, nhóm,..

Tầng 4: Nhu cầu về được quý trọng (esteem needs)

Có 2 trạng thái đối với nhu cầu ở bậc thứ 4 này, đó là: Nhu cầu được người khác quý trọng và công nhận bản thân. Ngoài ra là việc tự mình tôn trọng bản thân và tự tin vào năng lực của mình. Khi đáp ứng được nhu cầu thứ ba là nhu cầu về kết nối trong xã hội thì con người trong một tập thể muốn có nhu cầu được tôn trọng và công nhận năng lực của mình. Đó là động lực thúc đẩy họ nỗ lực hơn trong công việc.

Tầng 5: Nhu cầu thể hiện mình (self-actualizing needs)

Nhu cầu ở bậc thứ 5 này cũng là nhu cầu khó đạt được nhất. Theo Maslow, nhu cầu của cá nhân muốn được là chính mình, được làm việc  mà bản thân sinh ra để làm. Đó là sự khát khao của mỗi cá thể trong việc thể hiện thế mạnh của bản thân, cống hiến sức lực của mình cho xã hội.

Những ứng dụng của Tháp nhu cầu Maslow:

Có thể kể đến những ứng dụng của Tháp nhu cầu Maslow trong quản trị nhân sự, chẳng hạn như trong một công ty Tháp nhu cầu Maslow được thể hiện qua

1. Đáp ứng Nhu cầu cơ bản: Trả lương cho nhân viên xứng đáng và công bằng.

2. Đáp ứng nhu cầu an toàn: Tạo nên nơi làm việc và các điều kiện khác tốt để nhân viên yên tâm làm việc.

3. Bảo đảm đáp ứng nhu cầu xã hội: Tạo nên văn hóa làm việc qua các hình thức đội nhóm, giữa các phòng ban hay công đoàn, các hoạt động khác như: teambuilding, du lịch,..

4. Nhu cầu được tôn trọng: Xây dựng lộ trình thăng tiến rõ ràng cho nhân viên: mức lương, vị trí, quyền hạn, trách nhiệm.

5. Nhu cầu thể hiện bản thân: Cung cấp các cơ hội phát triển cho các thế mạnh bản thân

Mỗi cá thể đều tồn tại cho riêng mình 5 bậc thang nhu cầu khác nhau. Hiểu rõ và biết cách ứng dụng Tháp nhu cầu Maslow trong việc giải quyết các vấn đề trong cuộc sống sẽ giúp mỗi người thành công hơn.

Khủng hoảng bản sắc (identity crisis) — Điều tất yếu để trưởng thành

Nó giúp bạn lựa chọn con đường của mình thay vì dựa trên những tiêu chuẩn và định hướng của ai khác.

“Khủng hoảng bản sắc”, hay còn gọi là “khủng hoảng căn tính” (identity crisis), một trạng thái khi ta không hiểu rõ bản thân – điểm mạnh, điểm yếu, tính cách,… – tất cả những gì tạo nên chính ta. Chúng ta có thể trải qua khủng hoảng bản sắc cá nhân ở bất kỳ giai đoạn nào trong cuộc đời.

Tuy nhiên, trạng thái này thường gặp nhất ở độ tuổi dậy thì cho đến khi bước vào giai đoạn trưởng thành của những năm 20, 30 tuổi. Đây là lứa tuổi chuyển giao giữa trẻ con và người lớn, khi chúng ta trải qua những thay đổi liên tục về cơ thể, hormones, cảm xúc và khả năng nhận thức. Lần đầu tiên trong đời, chúng ta suy tư về sự nghiệp, vai trò của mình trong xã hội, và đôi khi là cả bản sắc giới.

Khủng hoảng bản sắc không đáng sợ

Nghe đến từ “khủng hoảng”, có thể nhiều người cảm thấy giai đoạn này thật đáng sợ, nhưng thực chất nó lại giúp chúng ta định hình tính cách và khám phá bản thân mình sâu sắc hơn.

Giai đoạn này giúp bạn lựa chọn con đường của mình thay vì dựa trên những tiêu chuẩn và định hướng của ai khác.

Khái niệm này đến từ nhà tâm lý học phát triển Erik Erikson. Ông đưa ra học thuyết cho rằng có 8 giai đoạn phát triển tâm lý trong cuộc đời, mỗi giai đoạn sẽ xuất hiện sự khủng hoảng, đòi hỏi chúng ta vượt qua một cách lành mạnh để phát triển nhân cách của mình. “Khủng hoảng bản sắc cá nhân” là giai đoạn thứ 5, thường gặp ở khoảng 12 đến 18 tuổi.

Theo Erikson, có nhiều lợi ích trong việc khám phá bản sắc cá nhân trong những năm tháng thiếu niên. Chỉ khi nghiêm túc suy nghĩ về những mâu thuẫn bên trong mình và tìm cách giải quyết chúng, con đường lúc trưởng thành của bạn mới là con đường bạn tự mình lựa chọn, thay vì dựa trên những tiêu chuẩn và định hướng của ai khác.

Không phải ai cũng trải qua khủng hoảng bản sắc cá nhân

Các nhà tâm lý học đã mở rộng học thuyết của Erikson, trong đó có James Marcia, với mô hình 4 trạng thái của bản sắc cá nhân (4 identity statuses). Một người có thể trải nghiệm cả 4 trạng thái của bản sắc cá nhân, hoặc chỉ luôn ở trong một trạng thái cho đến cuối đời.

Mô hình 4 trạng thái của bản sắc cá nhân.

Trong mô hình này, các trạng thái được xây dựng trên 2 trục Cam kết và Khám phá. Những người có mức độ cam kết cao biết rõ mình là ai và có niềm tin mạnh mẽ vào lựa chọn của mình. Ngược lại, những người có mức độ cam kết thấp là những người không chắc chắn về chính mình.

Tương tự, trục Khám phá cho biết mức độ chủ động trong việc đặt câu hỏi về bản thân, đi sâu vào nội tâm và tự đưa ra các lựa chọn của người đó.

1. Identity diffusion – Căn tính mờ nhạt

Sự cam kết và khám phá của trạng thái này đều ở mức thấp. Những người trong trạng thái này không có khái niệm rõ ràng về cái tôi cá nhân, vai trò của mình trong xã hội, và cũng không chủ động khám phá các lựa chọn cho mình. 

Theo Marcia, họ ít có cảm giác lo âu bởi họ không mấy đầu tư vào điều gì. Họ phản ứng thụ động với các sự kiện xảy ra trong cuộc sống theo kiểu “tới đâu hay tới đó”. Tính cách, mục tiêu và các khía cạnh khác của con người họ rất dễ bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài.

2. Identity foreclosure – Căn tính nhận sẵn

Có những người hoàn toàn không trải qua khủng hoảng bản sắc cá nhân, đó là trạng thái này. Những người này có thể cam kết với một vai trò, giá trị hay mục tiêu nào đó – đôi khi được xây dựng từ các hình mẫu có sẵn – mà không cần tự khám phá.

Chẳng hạn, một cô gái được dạy rằng phụ nữ không cần quan trọng sự nghiệp, chỉ cần ổn định gia đình, chăm sóc con cái là được. Sau khi lấy chồng, cô quyết định nghỉ việc và ở nhà làm nội trợ giống mẹ mình, cô coi đây là lựa chọn hiển nhiên mà không suy xét đến các khả năng khác. 

James Marcia cũng nhấn mạnh rằng một khi những người ở trạng thái “foreclosure” đã bắt đầu trải nghiệm khủng hoảng bản sắc cá nhân thì việc quay trở lại trạng thái này là điều không thể. Tựa như bạn đã mở tấm vải bịt mắt ra, thì dù có thích thứ mình nhìn thấy hay không, bạn cũng không thể quên nó được.

3. Identity moratorium – Căn tính đình hoãn

Người ở trong trạng thái này có mức độ khám phá cao nhưng cam kết thấp. Đây là trạng thái của rất nhiều người trẻ tuổi khi liên tục thử nghiệm với các giá trị, niềm tin và mục tiêu khác nhau, nhưng chưa gắn bó với điều gì cụ thể. Nhiều người bị đánh giá là “lông bông” vì chưa đạt được sự ổn định mà xã hội trông đợi khi đến độ tuổi nhất định. 

Tuy nhiên, sự đình hoãn này đôi khi cần thiết để một người khám phá đủ sâu sắc về bản thân, trước khi quyết định đâu mới là kim chỉ nam dẫn lối cho cuộc đời mình.

4. Identity achievement – Căn tính đạt thành

Đây là trạng thái lý tưởng nhất với mức độ cam kết và khám phá đều cao. Người đạt được trạng thái này đã biết giá trị, niềm tin nào quan trọng nhất với mình, và xác định được mục tiêu phù hợp với những giá trị ấy. Thành quả này có được nhờ một quá trình chủ động khám phá bản thân và trải nghiệm nhiều lựa chọn khác nhau. 

Đối diện với khủng hoảng bản sắc cá nhân

Bước đầu tiên là chấp nhận sự tồn tại của nó. Một khi coi nó là phần tất yếu của trưởng thành, chúng ta mới có thể thẳng thắn và bao dung cho cái tôi dễ tổn thương của mình. 

Tiếp đến, hãy hiểu rằng bạn không cần thiết phải định nghĩa chính mình bằng một cái khung cố định nào cả. Bạn có thể liên tục tìm hiểu bản thân mình suốt cuộc đời và nhận thấy mình vẫn luôn thay đổi. Điều đó chẳng nói lên sự bất ổn nào về bạn.

Bước đầu tiên để đối diện với khủng hoảng bản sắc là chấp nhận sự tồn tại của nó.

Cuối cùng, câu trả lời cho việc vượt qua khủng hoảng chỉ có thể tìm thấy bên trong chính bạn. 

Quan sát cách bạn sử dụng thời gian rảnh

Khi được hỏi về sở thích, chúng ta thường nêu những thứ chung chung như xem phim, đọc sách, nghe nhạc,…, nhưng điều khiến chúng ta khác nhau là những thứ cụ thể hơn thế. 

Nếu bạn thích đọc sách, cuốn sách yêu thích của bạn là gì? Hình mẫu nhân vật nào trong phim ảnh thường truyền cảm hứng cho bạn? Thần tượng của bạn là ai và tại sao bạn lại yêu mến họ? 

Chúng ta có thể biết về mình rất nhiều qua những thứ mà tưởng chừng ta làm chỉ để “giết thời gian”. Trong đó ẩn chứa cái tôi bị kìm nén của bạn, con người mà bạn thật sự muốn trở thành, và đôi khi là cả ước mơ mà bạn nghĩ mình đã từ bỏ nữa. 

Quan sát những mối quan hệ của bạn 

Cụ thể là những người cho bạn cảm giác tin tưởng, được là chính mình khi ở bên họ, và cả những người thường xuyên phán xét, khiến bạn thấy tiêu cực. Cách tương tác của bạn với họ, cảm xúc của bạn khi ở bên họ có thể cho bạn biết những kiểu tính cách tương đồng với bạn, những giá trị, niềm tin mà bạn chấp nhận. 

Đôi khi chúng ta sẽ có những “điểm mù” nhất định khi đánh giá bản thân, việc nhìn lại các mối quan hệ bạn bè có thể giúp ta hiểu rõ mình hơn.

Quan sát các cộng đồng của bạn 

Mỗi chúng ta đều thuộc về những cộng đồng nào đó, có thể là gia đình, trường lớp, nơi làm việc, câu lạc bộ, hoặc thậm chí là một cộng đồng trên mạng xã hội, một cộng đồng fan hâm mộ,… 

Bạn mang dáng vẻ ra sao khi ở trong mỗi cộng đồng như thế? Đâu là nơi khiến bạn có cảm giác thoải mái, được là chính mình nhất? Ngược lại, đâu là nơi bạn phải đeo lên nhiều lớp mặt nạ nhất để thích nghi? 

Cách bạn hoạt động trong các cộng đồng cho thấy vai trò bạn muốn đóng góp, cũng như nơi mà bạn muốn thuộc về. Nhiều người không đạt được thỏa mãn trong công việc và cuộc sống vì không tìm được cộng đồng phù hợp, nơi họ thấy mình có giá trị, được ghi nhận và được sống đúng với bản thân.

Kết

Có rất nhiều câu hỏi mà bạn phải đặt cho bản thân để tìm kiếm chính mình. Đôi khi bạn sẽ cần đến sự giúp đỡ của người khác. Nhưng cuối cùng, chỉ có bạn mới có thể quyết định mình là ai, và muốn trở thành ai trong đời.

Nguồn: https://vietcetera.com/vn/khung-hoang-ban-sac–dieu-tat-yeu-de-truong-thanh

Giới thiệu về tính cách INFP

Tự nhiên tốn 12k MOMO vì cái kết quả này

INFP là kết quả có được từ bài kiểm tra tính cách MBTI của 2 tác giả Myers–Briggs bao gồm Introversion – (Hướng nội), Intuition – (Trực giác), Feeling (Cảm xúc), Perception (Nhận thức). Là hình mẫu tính cách của người hoà giải.

Nhóm tính cách này được các nhà nghiên cứu tâm lý học gọi bằng những cái tên như “Người duy tâm”, “Kẻ hòa giải”, “Kẻ tạo sự đồng điệu”, “ Những người tìm kiếm và giữ giá trị của con người” hay còn được nhắc đến “Những kẻ mộng mơ”.
 

Nhóm tính cách hiếm này chỉ bao gồm 4% dân số thế giới bao gồm những người:

  • Thích dành thời gian một mình hay với một người vài bạn đáng tin cậy.
  •  Suy nghĩ một cách tóm tắt và thích làm việc với ý tưởng và các chủ đề.
  • Quan trọng các mối quan hệ
  • Có xu hướng làm mọi thứ tự phát, không thương lên kế hoạch.

Đây là nhóm tính cách của những người nổi tiếng như:
 

  • Audrey Hepburn
  • Princess Diana
  • J. K. Rowling
  • J. R. R. Tolkien
  • John Lennon
  • Isabel Briggs Myers


INFP là những cá thể phức tạp và không thích điều gì qua loa. Cho dù đó là sự nghiệp hay hôn nhân, họ đều muốn mọi thứ thật lý tưởng, tuy nhiên thực tế không phải luôn luôn như những gì họ muốn.
 

Những người này thường xuyên cố gắng nhất có thể với những mục tiêu rất cao của họ; nếu sự việc không tốt, họ thường than vãn và trở thành những người sống trong thế giới huyền ảo và không hành động gì.
 

ĐẶC ĐIỂM TÍNH CÁCH CỦA INFP
 

INFP có một sức hấp dẫn bởi vì họ không tuân thủ theo truyền thống nào; thay vào đó, họ thích khám phá mọi thứ bằng khả năng của họ và tự định nghĩa điều gì là đúng mà không nghe lời ai cả. Họ cũng là những người thích khám phá những cách sống khác nhau: họ có đi tình nguyện cho những nhiệm vụ cao cả về con người ở một đất nước xa lạ và đi vòng quanh thế giới như một người du lịch balo và tự lo liệu cho cuộc sống của mình.
 

Những người này muốn cảm thấy cuộc đời thật đầy ý nghĩa – ngay cả khi công việc của họ phải thích hợp với hệ thống giá trị của riêng họ; lý tưởng hơn nó phải là một điều gì đó có mục đích. Nếu hai điều kiện không được thỏa mãn, INFP sẽ nhanh chóng cảm thấy thất vọng và căng thẳng.
 

Những người đàn ông và phụ nữ có thể rất xa cách và dè dặt vào lúc, nhưng một khi bạn đã thân với họ, bạn sẽ thấy họ là những người đầy cảm xúc. Họ thích nói về những chủ đề như sự phát triển của tâm hồn, đạo đức, con người, giá trị và sự việc phải xảy ra như thế nào.
 

Mọi vài người trong số họ có thể rất bừa bộn và thiếu tổ chức bởi họ nghĩ rằng lo lắng quá nhiều cho ngoại hình hay dọn dẹp nhà cửa là không quan trọng. Họ có thể quên mất cuộc hẹn và điều này lại không tốt cho sự cố gắng gắn bó với mọi người của họ. Một vài INFP sẽ “dọn dẹp” bằng cách giấu hết đồ thừa, đồ dơ vào phòng riêng hay tủ quần áo, có thể bạn nhìn chung nhà họ sẽ gọn gàng sạch sẽ, nhưng khi mở cửa phòng hay tủ mọi thứ sẽ rơi ra.
 

Những người khác sẽ nghĩ INFP rất tích cực trong cuộc sống: Họ muốn sống cuộc sống của mình dựa theo luật lệ riêng của họ và hạnh phúc khi làm những người khác hài lòng. Nó là chính xác ở một phần nào đó khi những người chỉ muốn mọi thứ được theo vốn dĩ của nó và họ lẫn tránh việc xung đột nhiều nhất có thể. Khi giá trị của họ bị làm hại, tuy nhiên, INFP có thể sẽ ngạc nhiên những người khác bằng khả năng chống trả lại.
 

Họ luôn cảm thấy khó khăn để hoàn thành dự án của mình bởi vì họ luôn cảm thấy mọi thứ có thể tốt hơn. Trở thành những người chỉ trích bản thân tồi tệ nhất, họ luôn cố gắng cho sự hoàn hảo, nhưng chưa bao giờ cảm thấy hài lòng với bản thân. Những công việc của họ, dự án của INFP có thể vẫn đang dang dở bởi tiêu chuẩn quá cao của chính nhóm tính cách này.
 

INFP TRONG CÔNG VIỆC VÀ HỌC TẬP
 

Những người mang nhóm tính cách này họ tốt nhất trong môi trường thoải mái, linh hoạt, nơi họ có thể được phép tự do khám phá những môn học mà họ có hứng thú và sự sáng tạo của họ được trân trọng và khuyến khích. Mặc dù họ chưa bao giờ cảm thấy công việc tốt đầy đủ và luôn trì hoãn nó để đánh giá, tạo ra thời hạn cuối có lẽ là cách tốt nhất cho họ để họ hoàn thành công việc của mình. Những người INFP khi còn trẻ không thường xuyên đi theo luật lệ, nhưng họ cũng chẳng chống đối bao giờ. Bởi vì sự sáng tạo của mình, họ ít khi chịu tuân thủ theo hướng dẫn một cách nghiêm ngặt và chăm chỉ.
 

INFP cần một môi trường làm việc yên tĩnh và một công việc theo đúng mong muốn của họ và phù hợp với giá trị bản thân. Họ ưa thích làm việc một mình hoặc với những người đồng nghiệp có cùng những nguyên tắc với họ.
 

Khi nó họ cần phải làm việc với nhiều mục tiêu, động lực thúc đẩy duy nhất có thể chấp nhận đó chính là sự chân thành. Ví dụ, INFP không thích những người có tính cạnh tranh quá cao hay ai chỉ chú trọng đến lương bổng hơn công việc.
 

Với những giá trị trong tư tưởng của họ, INFP muốn cổ vũ đồng nghiệp từ phía bên trong và giúp họ làm việc độc lập. Bởi vì INFP không thích đối đầu và không thường đánh giá người khác, họ thích tạo động lực đồng nghiệp bằng sự trân trọng và sự khen ngợi. Trong khi đó, họ thường bỏ qua những vấn đề với hi vọng rằng nó sẽ vượt qua với sự không chú ý của họ. 

Những công việc có lẽ rất thích hợp cho họ: 

  • Diễn viên
  • Hoạt hình
  • Nhà khảo cổ học
  • Kiến trúc sư
  • Tư vấn nghề nghiệp
  • Giảng viên đại học
  • Quản lý dịch vụ cộng đồng
  • Biên tập viên
  • Tư vấn giáo dục
  • Giáo viên tiểu học
  • Phát triển nhân viên
  • Giải trí
  • Nhà thiết kế thời trang
  • Biên tập phim
  • Nghệ sĩ tài
  • Gây quỹ
  • Tư vấn di truyền
  • Nhà địa lý
  • Người thiết kế đồ họa
  • Nhà sử học
  • Phát triển nhân sự
  • Chuyên gia Nhân sự
  • Thông dịch viên
  • Nhà báo
  • Tư vấn sức khỏe tâm thần
  • Nữ hộ sinh
  • bộ trưởng, mục sư
  • Nghệ sĩ đa phương tiện
  • Nhạc sĩ
  • Tiểu thuyết
  • Chuyên gia dinh dưỡng
  • Họa sĩ
  • Nhiếp ảnh gia
  • Giáo viên mầm non
  • Giáo sư
  • Bác sĩ tâm thần
  • Nhà tâm lý học
  • Chuyên viên quan hệ công chúng
  • Trợ lý nghiên cứu
  • nghiên cứu viên
  • Tư vấn viên của trường
  • Nhà khoa học xã hội
  • Nhân viên xã hội
  • Nhà xã hội học
  • Giáo viên giáo dục đặc biệt
  • Chuyên gia
  • Chuyên gia bệnh học về lời nói
  • Phiên dịch
  • Bác sĩ thú y
  • Nhà văn
     

NHỮNG SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ INFP
 

  • INFP đọc vị người khác rất tốt.
  • INFP có thể rất ngại ngùng.
  • INFP thích ở lại trong một mối quan hệ tệ hại.
  • INFP có xu hướng tự trách bản thân cho những điều đã sai.
  • Cho dù hay tự trách bản thân nhưng họ cũng rất quan tâm đến lòng tự trọng của những người khác.
  • INFP thường xuyên thay đổi sở thích và đam mê.
  • Những người với tính cách INFP không quan tâm đến việc bắt buộc những người khác phải giống họ – họ biết cách trân trọng những người khác khi họ là chính họ.
  • Nhiều INFP phải trải qua cảm giác không an toàn.
  • INFP có thể không thể thể hiện được cảm xúc.
  • INFP thường có khiếu hài hước tốt.
  • Nhiều INFP chính là những người viết văn tuyệt vời.
  • INFP vừa có tò mò mà cũng có ngại ngùng cùng một lúc.
  • INFP thích làm mọi thứ theo tâm trạng của họ, chứ không có kế hoạch hoặc dự định.

Giá trị của con

MỘT NGƯỜI CHA ĐÃ NÓI VỚI CON TRAI CỦA MÌNH VỪA TỐT NGHIỆP 👨🎓:

Con đã tốt nghiệp, Bố sẽ dành tặng cho con một chiếc xe bố đã mua được nhiều năm trước… nó đã hơn 50 tuổi.

Nhưng trước khi bố đưa nó cho con, con hãy đưa nó đến chỗ bán xe cũ đã qua sử dụng xem họ trả cho nó bao nhiêu.

Người con trai đi đến chỗ xe đã qua sử dụng, trở về với cha và nói: “Họ được đề nghị 1,000 đô la vì nó trông nó đã quá đát”.

Cha nói: “Con đưa nó đến tiệm cầm đồ”

Ng con trai đưa đến tiệm cầm đồ, trở về nói với cha: “Tiệm cầm đồ đã đề nghị 100 đô la vì nó là một chiếc xe sắt vụn”

Cha bảo con trai đưa nó đến câu lạc bộ ô tô và cho họ xem xe.

Đứa con trai đưa xe đến câu lạc bộ, trở về và nói với cha: “Một số người ở câu lạc bộ đã đề nghị $ 100,000 cho nó, vì nó là một Mustang cổ điển và được tìm kiếm rất khó thấy trong số các thành viên câu lạc bộ”

Người cha nói với con trai của mình: “Bố muốn con biết rằng con hãy ở đúng nơi coi trọng con đúng cách”…

Nếu con không có giá trị, đừng buồn và tức giận, điều đó có nghĩa là con đang ở sai chỗ. Những người biết giá trị của con là những người đánh giá cao về con, và không bao giờ đc ở một nơi mà không ai nhìn thấy giá trị của con.

Người Việt – Sưu tầm

Tôi hồi nhỏ được giáo dục kỹ để trở thành cháu ngoan bác Hồ, một người yêu nước. Mới 6,7 tuổi là tôi hay đến mấy chỗ bầu cử xin mấy cá cờ Việt Nam. Năm lớp 3 khi được kết nạp vào đội, tôi rất háo hức và vui mừng, rất thích thắt khăng quàng đỏ, ngày nào đi học cũng thắt. Hồi nhỏ đi học tui được dạy là “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần ở công học tập của các em” Do đó tôi cố gắng học tập về khoa học kỹ thuật, lịch sử, địa lý. Thậm chí sau khi thất học năm lớp 6 tôi vẫn tự mua sách giáo khoa về tự học lấy. Tôi muốn giúp Việt Nam một ngày trong tương lai trở thành cường quốc có vị thế ngang hàng với Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, Đức.

Tuy nhiên khi lớn tôi nhận ra chính cả bản tính bảo thủ không biết tiếp thu, ích kỷ, vì lợi ích cá nhân và gia đình của dân tộc mình mà Việt Nam mãi là nước nhược tiểu. Từ những cái nhỏ nhặt như chạy xe vượt đèn đỏ, chạy lên lề đường, đánh bắt cá dùng chích điện hay cào để tận diệt cả cá con… Kinh tế phát triển hơn thay vì chú trọng giáo dục, khoa học kỹ thuật thì đa số chỉ lo ăn chơi đua đòi. Ngày xưa trên truyền hình nhiều chương trình giáo dục khoa học kỹ thuật rất hay, còn giờ thì ngập tràn game shows hài nhảm, hát hò. Đá, showbiz đến cả mấy người hát cải lương hồi xưa như kim tử long cũng chạy game shows. Còn 2 thằng ml trấn thành trường giang thì phủ sóng khắp các đài. Đám người mẫu hoa hậu từ mấy cuộc thi nhan sắc chủ yếu dùng làm bàn đạp đi lấy đại gia sống sung sướng cho bản thân. Về kinh tế, thì người người đầu cơ bất động sản mua đi bán lại đẩy giá kiếm lời chứ chả tạo ra giá trị thặng dư nào cả.

Nói thẳng là VN mãi là nước nhược tiểu không phải do chiến tranh, cấm vận, hay bị chiếm làm thuộc địa mà là do bản tính bảo thủ, ích kỷ, không đoàn kết của dân Việt thời bình. Ngoài ra, còn do tính thích ăn chơi, nhậu nhẹt, cờ bạc. Cuối cùng đại bộ phận thích an phận, không có chí lớn, không thích những gì hàn lâm, chỉ thích được khen nịnh, ghét bị chê bai, không dám nhận ra điểm yếu kém của bản thân để sửa đổi hoàn thiện hơn. Thậm chí có nhiều người còn đem vụ gia đình con cái ra làm thước đo thành công nữa. Với những người này họ cho là chỉ cần lấy vợ lấy chồng sinh con đẻ cái đã là thành công.

Cái bài này là một ví dụ, nguyên đám tự sướng khoái được thế giới khen, thậm chí không có cũng đặt điều nói là được khen. Tư duy nhược tiểu đến mức là cần được thế giới khen, mỗi lần có bài báo nói đến VN gì là hít lấy hít hà tự hào này nọ, ví dụ vụ gia công chuyển đống đồ bảo hộ cho Mỹ nguyên đám cũng tự sướng hít lấy hít để. Sao không thấy thằng Mỹ, Pháp, Anh hay Nhật nào hít lấy hít để khi được VN hay cái nước nào khen? Tư duy hèn kém vậy bảo sao quốc gia dân tộc ngàn năm nay vẫn là một nước nhược tiểu. Thiệt là lố bịch hết sức.

Mà giờ tôi thắc mắc không hiểu do vì nước mình nhược tiểu nên đa số dân mình có suy nghĩ hèn kém, an phận hay do đa số dân mình có suy nghĩ hèn kém an phận nên nước mình mới nhược tiểu?

Sưu tầm