Đi tìm ý nghĩa cuộc sống

2D Universe

Với công nghệ tại thời điểm hiện tại thì một lập trình viên có thể tự tạo ra cho mình một vũ trụ 2D giả lập thế giới của chúng ta trên một chiếc máy tính cấu hình cao một cách đơn giản thế này:

  • Mang những hằng số, công thức, định luật toán học, vật lý, hóa học… cơ bản của không gian 2 chiều áp dụng vào (vận tốc, gia tốc, trọng lực…)
  • Đặt ra quy luật vũ trụ 2D này sau khi chạy hàm khởi tạo thì sẽ chạy một vòng lặp vô tận là phình to ra đến một mức độ nào đó rồi lại thu nhỏ lại rồi lại phình to ra…
  • Vũ trụ này tất nhiên không có giới hạn. Nếu bạn đi trên 1 vòng tròn thì tất nhiên là bạn sẽ đi mãi không bao giờ có điểm kết thúc

Rồi, giờ bắt đầu chạy chương trình. BOOM => Vũ trụ 2D sinh ra, bạn có thể ngồi xem nó tạo ra các vật chất, tạo ra ánh sáng, các hành tinh, rồi các hành tinh vận động thế nào… đủ thể loại luôn. Bạn có thể chứng kiến cái vũ trụ ấy sinh ra rồi chết đi rồi lại sinh ra bao nhiêu lần tùy ý. Chưa kể bạn còn có thể tạm dừng, tua nhanh, quay ngược lại thời gian hoặc nhảy tới 1 thời gian bất kỳ của vũ trụ ấy. Ví dụ nhập số 1 tỷ tỷ năm sau vào config thế là bụp! toàn bộ những gì sẽ xảy ra đúng 1 tỷ tỷ năm sau hiện ra trên màn hình luôn. Vì tất cả chỉ là công thức thôi mà.

Bạn thấy mình chính là GOD của vũ trụ 2D bạn tạo ra rồi còn gì.

Thế rồi bạn muốn cái vũ trụ ấy nó sống động hơn tí nữa, nó phản ánh thêm 1 chút của cái vũ trụ 3D mà bạn đang sống, bạn thả 1 biến ADN vào vũ trụ rồi lại tiếp tục vòng lặp.

Qua vài phút tua nhanh, vũ trụ của bạn lại trải qua hàng tỷ tỷ năm giả lập, cũng có thể qua vài lần chết đi rồi sống lại nữa, kiểu gì thì từ cái biến ADN bạn thả vào cũng xuất hiện sinh vật sống 2D trên một vài hành tinh 2D nào đó phù hợp. Tất nhiên là bạn biết hết, vì bạn đặt cờ debug theo dõi mà.

Rồi trong cái đám sinh vật 2D ở rất nhiều hành tinh 2D đó sẽ tiến hóa (có hàm luôn, kiểu như AI tự training ấy), tiến hóa đến mức độ tự nhận thức được, mỗi sinh vật 1 hành động khác nhau.

Vậy là bạn đã tạo ra được vũ trụ giả lập 2D từ vũ trụ 3D của bạn cho đến chính xác thời gian này – thế kỷ 21 – rồi đấy. Các sinh vật thông minh ấy chẳng phải được sinh ra từ chính hình mẫu của bạn ư? Rồi chúng có biết xây nhà, biết khám phá vũ trụ 2D của chúng không? Cứ tua nhanh đi kiểu gì cũng đến lúc đấy thôi.

Vấn đề là, đứng dưới góc độ của bạn, là GOD của vũ trụ 2D ấy, bạn nhìn thấy như sau:

  • Từ những nguyên liệu đầu tiên (quy luật, hàm, tham số, hằng số…) bạn tạo ra được các loài biết tự suy nghĩ, bạn có thấy phấn khích không. Không, loài biết suy nghĩ ấy thực ra cũng chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên xảy ra có giá trị giống như các sự kiện ngẫu nhiên khác mà thôi. Loài đấy thì cũng giống như loài virus, các nguyên tố, các hành tinh… Ta chỉ quan tâm tới tổng quan. Cả vũ trụ 2D mới là cái vũ đại, những thứ lặt nhặt tạo nên nó là tất nhiên, bao gồm cả loài có trí khôn 2D
  • Rồi loài đấy tiến hóa, đa dạng hơn trong suy nghĩ, hành động, biết yêu thương, biết hận thù, biết sử dụng công cụ, phát minh ra vũ khí rồi tự oánh giết nhau ì xèo, phá hoại môi trường, rồi nhiễm bệnh, khổ đau, than khóc. Nhận thức mơ hồ rằng có GOD, cầu khấn GOD… bạn có quan tâm không? Ồ, không đâu, vì cái giai đoạn ấy nó diễn ra nhanh đến nỗi bạn còn chẳng kịp để ý. Lịch sử loài người chỉ mới như chớp mắt so với vũ trụ thôi. Giả sử là bạn có để ý đi, thì bạn nghĩ gì khi chứng kiến nỗi đau của loài người 2D ấy: “Thật là thú vị, mình cứ để yên coi chuyện gì xảy ra tiếp, đằng nào thì vũ trụ này cũng sẽ lại chết đi rồi tái sinh thôi mà. Chưa kể ta còn có hàng tỷ loài khác ở các hành tinh có sự sống khác”. Đấy, sinh mệnh của từng con người hay toàn bộ loài người 2D đối với bạn chả có ý nghĩa gì luôn chứ đừng nói tới suy nghĩ tụi nó.

Cho tới thời điểm hiện tại (năm 2021), bạn chưa biết rồi loài người của bạn trong thế giới 3D sẽ tiến hóa và đi đến đâu, bạn giả định cái thế giới 2D của bạn sẽ có thể làm ví dụ tiêu biểu tham chiếu tới thế giới thực nên bạn tua thời gian tiếp coi cái loài người 2D ấy có thể làm những gì.

Nếu chúng nó không tự tiêu diệt lẫn nhau hoặc bị loài virus tiến hóa giết chết sạch thì có tỷ lệ khác là bọn nó sẽ quay ra tập hợp cùng nhau tập trung nghiên cứu, khám phá cái vũ trụ 2D của chính nó. Rồi nó nhận ra cái vũ trụ bọn nó đang sống là 2D, còn có cả chiều không gian khác là 3D nữa. Chúng không thể bước vào không gian 3D mà chỉ có thể tưởng tượng ra giống như các nhà khoa học hiện nay giả định có cả không gian 11 chiều vậy.

Chúng nghiên cứu cả về quy mô lẫn vĩ mô. Chúng đào sâu vào từng pixel, khám phá ra tất cả định luật, hằng số mà bạn đưa vào ban đầu, biết được bản chất của vũ trụ 2D, biết được thực ra mỗi pixel cấu thành ra chúng thực ra lại chỉ là 1 trạng thái bật (1) và tắt (0). Kỳ lạ nhỉ, chỉ bật và tắt làm sao tạo ra được màu sắc, làm sao tạo ra được cả suy nghĩ của chúng cơ chứ. Chúng nhận thức lờ mờ rằng có đa vũ trụ 2D, ngoài vũ trụ của chúng thì còn có vũ trụ khác nữa. Hẳn phải có đấng tạo hóa đâu đó tạo ra chúng.

Đi xa hơn nữa, chúng bắt đầu hiểu về 3D, chúng đã tạo ra được các hình mẫu 3D đầu tiên. Giống như ta vẽ cái hộp 3D trên 1 tờ giấy ấy. Lúc này bạn thấy quả thực là rất thú vị đây.

Xa xa hơn nữa, bọn chúng còn muốn bước vào thế giới của GOD. Bọn chúng tìm cách biến chính chúng từ 2D thành 3D, biến thế giới của chúng thành 3D!

Ồ, để làm điều đó thì không phải không khả thi. Chẳng phải các họa sĩ 3D hiện nay đều có khả năng dựng một mô hình 3D từ 1 hình vẽ 2D sao. Nhưng mà để làm được điều đó, các con giời 2D ạ, tụi bay phải biến đổi cả vũ trụ 2D đấy, chúng bay phải can thiệp cả vào mã nguồn (source code) mà tao viết từ đầu đấy.

Chẳng phải các loại virus máy tính hiện nay đều có khả năng đó ư? Làm được. Và thế là các con giời 2D tiến hóa tới mức thay đổi cả mã nguồn, convert cả vũ trụ và KABOOM => Chúng đều biến thành 3D hết. Giống như ta chơi game 3D thôi mà! ta nhìn thấy chúng vui sướng hân hoan khi đạt được thành tựu vĩ đại trong thế giới mới, ta thấy chúng thay vì di chuyển lên xuống trái phải thì có thể đi sâu vào trong hoặc tiến ra ngoài nữa (3D mà).

Bước vào thế giới 3D, chúng tưởng như chúng đã bước được vào thế giới của GOD, đúng rồi đấy, nhưng GOD đâu? phải gặp GOD hỏi cho ra nhẽ những đau khổ mà chúng tao đã phải trải qua biết bao nhiêu thế hệ mới được.

Nhưng không, nếu bạn không chat với tụi nó, bạn không bật CAM để tụi nó nhìn thấy thì tụi nó sẽ chẳng bao giờ tìm ra. Như đã nói ở trên, bạn sẽ không quan tâm tới nó. Nhưng nếu vũ trụ của bạn tạo ra là 2D, sau 1 thời gian chạy tự dưng nó biến thành 3D, có thể có vấn đề ở đâu đó. Nếu bạn không hài lòng, hẳn đó là do virus. OK, bật tiến trình diệt virus thôi. Còn nếu bạn là GOD tò mò, bạn sẽ xem tiếp virus sẽ làm được cái gì.

Biết đâu đấy mấy con giời lên được 3D rồi thì sẽ tiếp tục nghiên cứu tới 4D. Lúc này bạn sẽ thấy ôi thôi hỏng, hỏng hẳn rồi, thế này méo được, nhỡ may nó nghiên cứu ra cái vượt qua sự hiểu biết của mình thì làm sao kiểm soát được. Bạn sợ cái mình không biết, lúc này chỉ còn cách duy nhất => Rút phích cắm, hủy ổ cứng.

Vậy là hết, làm gì có cái gọi là linh hồn 2D, không còn chút gì còn lại của cái vũ trụ của bạn nữa.

Đến tầm này thì bạn hiểu ý nghĩa cuộc sống của bạn rồi chứ. Đừng trách ông GOD 4D ngoài kia, ông ấy ban cho bạn cuộc sống còn gì. Giờ thì hoặc bạn thử học lập trình và tập tành làm GOD 3D, khám phá cái mà GOD 4D đã tạo ra, hoặc bạn cứ ngồi đó than thở rồi cuối cùng là BỤP, chả còn cái gì!

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.