Ngày 8-3, nghĩ về những người phụ nữ của đời mình

Hơn 30 tuổi đầu, cũng trải qua nửa cuộc đời rồi, lớn thì cũng thấy chưa phải là lớn, nhưng nhỏ con thì chắc chắn là không rồi, năm nay tự dưng có chút cảm xúc khác lạ khi nghĩ về ngày mùng 8-3.

Từ lúc biết nhận thức tới giờ, những người đàn ông và phụ nữ xung quanh tôi tóm lược như thế này:

Đàn ông thì là những người ít nói, nhưng tuyệt đối có trách nhiệm, đa phần làm chủ gia đình
Đàn bà thì là những người nói nhiều, chung thủy, yêu thương gia đình, hay kể lể nhưng tốt tính và chịu thương chịu khó vô cùng

Gia đình tôi không có ai thuộc giới tính thứ ba, các trường hợp cá biệt trong gia đình thì nhà ai chả có.

Như đã nói, mọi người trong gia đình tôi luôn quan tâm và có trách nhiệm với nhau (ruột thịt, họ hàng) nên trong quá trình trưởng thành của mình đều có công ơn của tất cả mọi người, đồng thời tôi cũng bị ảnh hưởng bởi tính cách của tất cả người thân, đặc biệt là những người phụ nữ.

Nhân ngày 8-3, tôi chỉ nói về những người phụ nữ xung quanh tôi.

Đầu tiên, bà nội tôi. Vì ông bà ngoại tôi mất từ lúc tôi còn rất nhỏ nên tôi không có kỷ niệm gì với bà ngoại, chỉ còn bà nội thôi.

Bà nội tôi có lẽ là người phụ nữ ít ảnh hưởng nhất tới tính cách của tôi. Một phần vì tôi bị ảnh hưởng của ông nội của tôi, một phần bà ở vị trí là bà nên bà giống như một hình ảnh hơn. Một hình ảnh toàn vẹn và tượng trưng đứng ở đó để cho tôi nhìn vào. Có thể nói bà giống như là "quê hương" vậy. Trong mắt tôi, bà là người phụ nữ điển hình của ngày xưa, nhẫn nhịn nhất nhà, chung thủy nhất nhà, chịu thương chịu khó nhất nhà. Bà tằn tiện lắm, nhưng mỗi khi các con các cháu trong nhà cưới vợ gả chồng, bà lại "cho đứa này chỉ vàng làm vốn", cả trai lẫn gái. Đồ ăn bà nấu là thứ tôi thích nhất. Nó đúng cái chất dân dã và đằm thắm của nhà quê. Đồ bà nấu thì không ai trong nhà bắt chước được, có nét riêng của bà.

Ngày trước khi học Đại Học ở xa mỗi lần về nhà tôi chỉ thích sang bà ăn cơm bà nấu. Còn đòi hỏi bà nấu riêng những món mình thích nữa.

Bà thương con thương cháu theo những cách rất riêng và thầm kín. Nó thể hiện cả cái tính cách nhẫn nhịn của bà. Thương mà không nói ra, không thể hiện, lúc đau đớn thì nuốt nước mắt vào trong. Ông nội tôi thi thoảng hay chê trách bà, mỗi lúc như vậy bà lại "Ôi giời, cứ kệ ông thích nói gì thì nói, mình cứ kệ là xong". Mà ông thì không ăn được thức ăn của ai trừ bà nấu!

Sở thích của bà là chơi lô đề. Nhưng bà không phải là cờ bạc. Giờ bà vẫn chơi, mỗi lần chơi bà chơi cả chục con, mỗi con thì có vài nghìn! Bà có kho tàng là lịch sử kết quả xổ số. Ngày nào bà cũng ghi ghi chép chép mỗi lần tới giờ kết quả xổ số, xong rồi bà ngồi phân tích thông kê theo cách của mình để hôm sau ra được mấy con đem đi đánh. Mỗi lần trúng đề thì bà vui, còn cho chú tôi tiền. Bà biết tự tìm niềm vui cho mình.

Giờ bà nội tôi già rồi, cũng nhiều bệnh tật đau đớn. Không ai có thể trường tồn mãi, tôi chỉ mong bà tôi chịu ít đau đớn, không phải thêm nỗi buồn nào nữa.

Các cô các bác gái trong nhà. Nhà tôi thì phải chia thành 2 bên, bên nội và bên ngoại, do 2 bên hoàn cảnh tính cách cũng như quan điểm đôi khi khá khác biệt nên mỗi bên cũng ảnh hưởng theo cách riêng.
Bên nội tôi thì các cô bác bác nói nhiều lắm, hay căn dặn, chỉ bảo và cũng hay đánh tôi lúc bé nhất, cái này bi giờ gọi là dạy dỗ đi cho hợp thời. Nhưng cũng thương tôi nhất so với anh chị em trong nhà. Chắc bởi tôi hoàn cảnh hơn, cũng bố láo hơn thì phải. Từ trước tới mỗi lần nhà có công việc thì mỗi lần về nghe các cô các bác gái nói chuyện thì nhà cứ như cái chợ, ồn ào ầm ĩ không tưởng. Nhưng khi tôi ở xa về gần tới nhà ông mà nghe ồn ào rôm rả là tôi biết mình về tới nhà rồi, cảm thấy âm thanh sao mà thân thương vui vẻ tới vậy. Tôi mong các cô các bác trong nhà luôn mạnh khỏe để mỗi lần nhà tụ tập lại vui như Tết.

Đặc biệt trong những người phụ nữ nhà nội thì có bác Nga là ảnh hưởng tới tôi nhiều nhất. Có lẽ chỉ sau mẹ tôi. Bác Nga tôi giống bà nhất, ít nói hơn, tần tảo hơn và nấu ăn cũng ngon nhất. Chắc bởi vì tôi có thời gian sống ở nhà bác rất lâu. Tôi gây cho bác nhiều phiền toái cũng như làm cho bác phải chịu thêm gánh nặng, nhưng chả bao giờ bác mắng mỏ gì tôi cả. Tôi chịu ơn bác nhiều.

Bên ngoại. Nhà mẹ tôi về nữ thì có 3 chị em. Mẹ tôi là thứ 2. Trên mẹ có bác Hương còn dưới mẹ có dì Phượng. Bác với dì tôi thì không hay nói nhiều với tôi, mà thường nói ít hiểu nhiều. Chắc sợ nói nhiều tôi sợ tôi tự ái, tính tôi hồi bé hay dỗi lắm. Bác với dì cũng thương tôi lắm. Dì Phượng thì gần gũi với nhà tôi hơn, vì dì có thời gian sống cùng nhà tôi lâu lâu. Mỗi lần đi học xa về là dì lại tổ chức nấu những món tôi thích ăn nhất, rồi tụ họp gia đình linh đình. Tính dì khẳng khái và phổi bò y mẹ tôi. Cơ mà dì cũng là người vui tính nhất nhà luôn. Anh em bạn bè tôi về nhà mà có cơ hội được gặp dì thì ấn tượng mãi không thôi. Đó là đặc sản riêng của dì. So với các anh em trong nhà ngoại thì tôi cũng lại được cưng chiều nhất, chẳng hiểu rõ vì sao :)). Bác Hương thì đúng kiểu chị cả, không hay nói nhiều, hay phải đứng giữa phân xử cho các em.

Bây giờ mỗi lần nhà ngoại có việc thì tôi thích về lắm, vì tôi đủ tuổi nhậu nhẹt với các bác các chú và với anh em nữa. Nhậu vào thì nói nhiều, tâm trạng thoải mái. Tôi thấy mình vui thì mọi người xung quanh cũng vui theo 😀

Cái tôi tự hào nhất về gia đình mình là anh chị em ruột thịt cho tới các nàng dâu trong nhà đều hòa thuận. Mâu thuẫn không phải là không có nhưng xong rồi lại thôi. Nhất là khoản quan tâm giúp đỡ đùm bọc lẫn nhau. Tôi nghĩ, gia đình được như vậy phần lớn là nhờ công thu vén cũng như làm gương của những người phụ nữ trong nhà.

Bác với dì tôi chỉ mong ở tôi 1 điều, đó là phụng dưỡng mẹ tôi tốt và quan tâm tới anh em trong nhà.

Mẹ tôi.

Ba tôi mất sớm nên mẹ tôi phải vừa bươn chải cuộc sống vừa nuôi nấng, cả dạy dỗ tôi trưởng thành, do vậy có rất nhiều thứ khác họa lên mẹ tôi. Bà vừa là người phụ nữ giỏi giang, vật lộn với cuộc đời để chăm lo đủ cho gia đình, vừa là người thầy mẫu mực, nghiêm khắc để rèn rũa tôi. Vừa vượt qua sóng gió của chốn chợ búa thị phi, bà còn phải vượt qua nhiều sóng gió tinh thần nữa. Hiếm người phụ nữ nào chịu qua được nỗi đau 2 lần người chồng, người đàn ông của cuộc đời mình ra đi lắm. Mẹ tôi đấy. Hồi còn sức khỏe, mẹ tôi thích vui thì có vui, mạnh mẽ quyết đoán nghĩ gì làm đấy. Hồi đó mẹ tôi ngồi nhậu bia vs mấy ông chú tới bến luôn. Chắc tôi ít nhiều hưởng gien đó của mẹ.

Dù bố tôi mất, nhưng mẹ tôi vẫn luôn thực hiện đạo nghĩa với ông bà, gia đình nhà chồng. Rồi tới Dượng tôi cũng vậy. Duy có điều khi gia đình nhà Dượng tôi đối xử phũ phàng với mẹ tôi sau khi Dượng tôi mất, mẹ tôi bảo cắt là cắt đứt quan hệ luôn.

Hồi trẻ, mẹ tôi nói nhiều, nóng tính, cứng rắn không chịu ai bao giờ, nhưng lúc có tuổi, bỗng dưng mẹ tôi lại trở khác. Khi tôi có vợ và có con, mẹ tôi lên ở với chúng tôi lại trở thành người mẹ chồng biết thời thế, nhẫn nhịn, không ganh đua lời nói với con, chịu thương chịu khó.

Tổng kết lại, có lẽ câu "hết mực vì con mà hy sinh bản thân mình" là phù hợp với mẹ tôi nhất.

Cuối cùng là vợ tôi, người đã thay đổi tôi nhanh hơn bất cứ người phụ nữ nào khác trên thế giới này. Vợ tôi là điển hình cho người phụ nữ hiện đại. Vợ tôi xinh đẹp, ít nói nhiều và là người thông minh hiểu chuyện. Cứ như chúng tôi là 1 mảnh ghép vậy. Cái xấu cũng giống nhau luôn. 3 năm tình cảm vợ chồng chưa phải là nhiều nhưng tình yêu của tôi dành cho cô ấy luôn là duy nhất. Nó không phải tình yêu của đôi lứa tìm hiểu nhau, cùng nhau phiêu lưu, tận hưởng mà nó là tình yêu của hai con người đã thuộc về nhau, cảm nhận từng thay đổi ở nhau, cùng đưa nhau vượt qua những khó khăn của cuộc đời. Từ khi lấy vợ tôi mới có được những trải nghiệm gọi là hạnh phúc.

Khi nhìn thấy xung quanh nhiều cảnh đời bất hạnh, nhiều gia đình ly tán, ta nghĩ về gia đình mình và bất chợt thấy bình yên. Khi nhìn thấy nụ cười trẻ thơ của đứa con gái mà vợ tôi mang nặng đẻ đau mang tới cho mình ta chợt thấy hạnh phúc. Hạnh phúc là 1 cảm giác nhẹ nhàng và thanh thản tới vô cùng.

Phụ nữ sinh ra là để đàn ông yêu thương, trân trọng. Nếu bạn không yêu thương trân trọng được họ, thì cũng đừng làm tổn thương họ, hãy buông tay ra để cho người đàn ông khác yêu thương họ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.