Cái nhà

Ông anh tôi bảo: “Thích nhất cái cảm giác tự dưng ngồi 1 chỗ nhìn xung quanh xong tự thấy thỏa mãn vl”. Đại khái ý như thế. Ấy là ông ấy nói về căn nhà ông ấy mất bao nhiêu công sức thiết kế, xây dựng và hoàn thiện. So với điều kiện sống trước đó, quả thật cuộc đời anh tôi đã đạt được 1 thành tựu đáng kể.

Nghe câu đó, tôi bỗng thấy ghen tị và thầm nhủ “Chắc chắn sau này mình cũng phải phấn đấu như thế”.

Phấn đấu ở đây là phải đạt được cái cảm giác đó.

Kinh nghiệm các cụ đại khái có câu, “Dựng nhà, cưới vợ, tậu trâu”. Đấy là những việc lớn trong đời thằng đàn ông. Nhưng tôi không coi nó là mục tiêu, vì nó là việc của các cụ. Tôi chỉ thấy nếu đạt được tiêu chí nào trong 3 tiêu chí đó, ắt là phải có cái sung sướng nhất định.

Phàm là sung sướng thì tốt nhất là nên tự mình tận hưởng và yêu thương cái thành quả của mình, không nên quá để ý tới những thứ xung quanh. Ví dụ: Bạn lấy vợ, mọi người xung quanh khen vợ bạn thì bạn có sướng không? Có sướng chứ. Chừ mọi người chê vợ bạn thì sao, bạn buồn à? Không nên thế. Bởi vậy, ta chỉ cần sướng với vợ ta thôi, đừng để ý tới lời mọi người xung quanh về cái sướng của mình làm gì. Thiên hạ lắm người lắm ý, chưa kể có nhiều kẻ ghen ghét hoặc xu nịnh, hay thay đổi tâm ý của ta theo ý họ.

Cái nhà cũng thế. Nhà anh tôi chắc chắn là một cái nhà tuyệt vời, vì bản thân nó mang lại niềm vui cho chủ nhân nó. Còn với người khác, nó không cần thiết phải có ý nghĩa gì. Do vậy, tôi đi tìm cái nhà của riêng mình.

Cái nhà của riêng tôi tức là nó thỏa mãn toàn bộ cái sở thích, phong cách cũng như thói quen sinh hoạt của gia đình tôi. Tôi yêu cầu bên thiết kế, xây dựng phải làm ra cái nhà như vậy, theo ý của tôi. Cuối cùng thì nó cũng thành hình. Tôi tự hào về nó, vì nó là thứ tôi cần, là sự pha trộn tạp nham y như cái tính cách nham nhở của tôi vậy. Thật tuyệt vời! Thật thỏa mãn!

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.